Danh sách Bình Luận

Bình Luận

  • BBT Linh Sơn Phật Giáo: commented on "Nạo Phá Thai Và Nhân Quả – Nên Cầu Siêu Và Thờ Cúng Vong Nhi Như Thế Nào?" : Dạ thưa bạn ở trên Hòa Thượng đã trả lời đầy đủ rồi ạ. Bạn đọc lại cho rõ hơn nhé. Đây là điều ngoài sự mong muốn, bạn chỉ cần đặt tên rồi đưa đến chùa đặt pháp danh, nguyện cầu cho vong nhi về cảnh Phật thế là đủ rồi, không cần phải bày vẻ cúng kiếng rườm rà. Tối về nhà bạn đọc 21 biến chú vãng sanh như trên. Điều quan trọng là bạn phải cố gắng làm thật nhiều điều phước lành, niệm Phật, ăn chay nếu có thể rồi hồi hướng công đức cho con bạn thì như thế cả bạn và con bạn đều được lợi lạc. Bạn đọc đoạn này cho rõ hơn nhé:: "Làm lễ cúng thai nhi như thế nào? Tại Việt Nam, nơi nào thì Sư không rõ, nhưng ở Quan Âm tu viện, Biên Hòa, Đồng Nai; Phật tử dù nam hay nữ đến sẽ được hướng dẫn như sau: không thờ thai nhi, chỉ cần Bạn đặt tên cho thai nhi con Bạn; Bạn cảm niệm là nam thì con Bạn là nam, Bạn cảm niệm con Bạn là nữ thì nó sẽ là nữ, Nhà Sư nương theo đó mà đặt pháp danh cho thai nhi, đến chánh điện lạy Phật cầu nguyện họ tên pháp danh của thai nhi vãng sanh theo Phật là đủ rồi, không phải cúng kính mâm quả, đặt tiền vàng chi cả. Tuy nhiên khi về nhà Bạn, mỗi đêm niệm 21 biến thần chú vãng sanh cho đến khi nào không còn lo âu phiền muộn"01/11/2013 10:55
  • Hoàng Bích Nga: commented on "Nạo Phá Thai Và Nhân Quả – Nên Cầu Siêu Và Thờ Cúng Vong Nhi Như Thế Nào?" : Con bị sảy thai khi con của con mới có 7 tuần tuổi( là sảy thai tự nhiên) nhưng bản thân con vô cùng đau sót con muốn được làm lễ cầu siêu cho bé, để bé biết rằng bé có cha có mẹ ko phải linh hồn vô thừa nhận. Nhưng con ko hiểu nhiều về lễ cầu siêu nên xin thầy chỉ dẫn giúp con, làm thế con của con sẽ được bình an ở thế giới bên kia chứ31/10/2013 03:19
  • Trần Thảo Lam: commented on "Tu Viện Cát Trắng - Florida - Hoa Kỳ" : bạch thầy, sao con tải các bài thuyết pháp về máy mà bị vô hiệu hóa29/10/2013 02:58
  • BBT Linh Sơn Phật Giáo: commented on "Có Phải Người Trì Chú Đại Bi Thường Bị Phần Âm Theo Điều Khiển Mọi Hành Động Không?" : Dạ bạn cố gắng sau mỗi thời trì chú, lạy kinh, niệm Phật hay làm được điều gì phước lành, bạn hồi hướng sám hối và nguyện xin chư Phật gieo duyên để bạn gặp được vị thầy có duyên hướng dẫn cho bạn tu hành. Với tâm chí thành cộng với việc thực hành đúng theo lời Phật dạy,, tin sâu nhân quả tội phước, làm thiện nghĩ thiện chắc chắn chư Phật sẽ gieo duyên cho bạn gặp được vị thầy chân chính của mình. Nếu chưa đủ duyên gặp thì bạn vẫn tiếp tục tu hành, trì chú, niệm Phật, thực hành ngũ giới thì bạn đã là môtj Phật tử thuần hành, được chư Phật mười phương tán thán rồi đấy ạ. Còn nếu có duyên bạn có thể đến Quan Âm Tu Viện Đồng Nai đãnh lễ với HT Thích Giác Quang hay thượng tọa Thích Vạn Hùng để xin được hướng dẫn tu hành trong khi chờ đợi gặp được vị thầy có duyên với bạn. Xin chúc bạn tinh tấn tu hành nhé. A Di Đà Phật!27/10/2013 09:38
  • BBT Linh Sơn Phật Giáo: commented on "Tu Hành Niệm Phật Có Được Quan Hệ Vợ Chồng Không? Có Nên Treo Ảnh Đức Phật Trong Phòng Ngủ Không?" : 1. Dạ nếu niệm Phật giúp bạn vượt qua nổi sợ hãi thì cứ niệm nhưng ở những nơi như nhà vệ sinh thì bạn nên niệm thầm thôi. Tuy vậy, bạn nên biết nổi sợ hãi từ đâu mà ra và ma là gì vậy bạn? Bạn đã gặp và thấy như thế nào chưa hay chỉ tự hoang tưởng sợ hãi nghe theo mọi người rồi làm khổ mình, đó là mê tín đó bạn, nên cố gắng vượt qua. 2. Việc bạn chỉ cầu xin cho gia đình và bản thân, khhông cầu xin cho chúng sanh không có tội hay là tham sân si gì cả, chỉ chừng nào bạn ghét ai hay làm điều gì không phải với người khác thì mới nên cố gắng sửa bỏ. Tuy vậy, nếu bạn có phát thêm lòng đại từ tâm hoan hỷ hồi hướng công đức nguyện cầu thêm cho chúng sanh thì phước đức của bạn chỉ có tăng thêm chứ không hề mất đi, tâm hướng thiện sẽ rộng hơn. 3. Ngoài việc để tiêu trừ nghiệp chướng bằng cách lạy Phật và tụng kinh thì cách tốt nhất là bạn nên sám hối tội lỗi do mình gây ra, nguyện không lặp lại. Bạn cố gắng sống thiện, nghĩ thiện, làm lành, lánh dữ, ăn chay, niệm Phật, tin sâu nhân quả tội phước, thực hành bằng hành động thân khẩu ý thì tốt hơn rất nhiều nếu bạn chỉ biết tụng kinh mà không hành động. Các kinh bạn có thể tụng là kinh Phổ Môn, kinh A Di Đà, kinh sám hối hồng danh. Nếu bạn trì chú thì có thể trì niệm câu Phật hiệu lục tự Nam Mô A Di Đà Phật, chú vãng sanh hay chú đại bi. Bạn đọc bài viết này để rõ hơn nhé. Xin chúc bạn tinh tấn tu hành làm một Phật tử thuần hành nhé. A DI Đà Phật! http://linhsonphatgiao.com/7/2/2013/phat-tu-tai-gia-nen-tri-kinh-nao-de-co-duoc-hieu-qua-tot-nhat.html27/10/2013 09:33
  • tra trung hieu : commented on "Có Phải Người Trì Chú Đại Bi Thường Bị Phần Âm Theo Điều Khiển Mọi Hành Động Không?" : con là người bình thường ,con vẫn tri chú dai bi ,nhưng con không biết làm sao để kiếm được 1 người thầy ,thường mình làm sao để kiếm 1 thầy .con rất muốn tu theo phật pháp tăng 27/10/2013 03:07
  • V Dung: commented on "Trạo Cử Là Gì? Hôn Trầm Là Gì? Làm Sao Tránh Được Trạo Cử Và Hôn Trầm Khi Niệm Phật?" : Khi hành thiền, hành giả có thể rơi vào các trạng thái: trạo cử, hôn trầm, vô ký, dục triền cái, sân triền cái, nghi triền cái và ảo giác vọng tưởng. Các trạng thái này lôi kéo hành giả thất niệm và đưa hành giả vào thế giới xa rời thực tại. Trạo cử là trạng thái phóng tâm, tâm đi, chạy, rượt theo đối tượng này đến đối tượng khác và biến thành đối tượng đó nhưng không hề có ý thức. Hành giả không biết rõ đối tượng phát khởi thế nào, diễn tiến ra sao và biến đi trong trường hợp nào. Khi phóng tâm, hành giả biết mình phóng tâm và niệm phóng tâm cho đến khi trạo cử biến mất và biết tình trạng phóng tâm đã hết. Sau đó quay trở lại việc theo dõi hơi thở và sự phồng xệp của bụng. Quan sát chặt chẽ hơi thở có thể khiến trạo cử không phát khởi nhưng với người mới thực tập hay thực tập chưa đúng, trạo cử thường phát khởi. Việc này không cần gì phải lo lắng. Tâm rong rủi tới lui thì biết nó đang rong ruổi tới lui. Ý thức này giúp hành giả biết “à mình đang rong rủi, phải trở về với thân mau”. Quay về với hơi thở nơi thân, lập tức các trạo cử biến mất. Điều quan trọng là hành giả không trốn chạy trạo cử và khó chịu vì sao việc phóng tâm cứ xuất hiện hoài. Trạo cử có mặt để giúp cho thân tâm an lạc. Niệm trạo cử cho nó biến mất đi để quay về với an lạc, nhưng an lạc không có nghĩa là vắng mặt trạo cử mà nó mang yếu tố trạo cử khi chính chúng được nhận biết. Vì vậy, không có chuyện đi vào trạo cử và đi ra trạo cử. Người tỉnh thức ở trong trạo cử biết mình đang trong trạo cử. Người mê muội không biết được điều này. Cho nên trong tình trạng trạo cử vẫn có an lạc như thường. Hôn trầm thụy miên là trạng thái mệt mỏi, giãi đãi, uể oải, chán chường, làm biếng, muốn cho xong, buồn ngủ, ngáp qua lại… Nguyên nhân do không có hứng thú trong việc thiền định, kể cả thiền công việc, có thể gọi là lờn thiền, hoặc làm việc quá sức thiếu chánh niệm đến giờ hành thiền chung với chúng lại buồn ngủ, hoặc các trạo cử không có ý thức cứ thu hút hành giả và mê mẫn với chúng. Sự mất kiểm soát xảy ra vì việc phóng tâm không được biết tới. Hành giả chơi vơi không biết bám víu vào đâu và làm nô lệ cho hôn trầm. Hôn trầm làm chủ và biến hành giả thành cái máy ngồi thiền chạy lẹt đẹt vì sắp hết xăng cho đến khi tắt dần. Kinh Thắp Lại Ánh Sáng Nội Tâm nêu rõ các phương pháp đối trị với hôn trầm mà đức Phật dạy cho thầy Mục Kiền Liên trước khi thầy đạt giải thoát như là: biết sự phóng tâm, suy nghĩ về giáo lý, lên tiếng đọc tụng kinh, xoa bóp tay chân cho máu huyết lưu thông, rửa mặt bằng nước mát và quan sát không gian, thay đổi tư thế thiền, đi kinh hành, hoặc nghỉ ngơi có chánh niệm. Tuy nhiên hành giả có thể tự chế tác thêm các phương pháp nhắc nhở mình vượt thắng hôn trầm như chúng thỉnh chuông trong khoảng thời gian nào đó, đọc các bài kệ hành thiền, đếm hơi thở, sử dụng các âm thanh tự động có tính chất nhắc nhở… Giống như ý thức trạo cử, ý thức về hôn trầm chứng tỏ hành giả đang tỉnh giác, còn hôn trầm làm cho ngủ luôn hay mệt mỏi và bỏ cuộc giữa chừng, như vậy đâu còn tỉnh giác nữa. Kinh Danh Ngôn Chánh Pháp dạy người tỉnh giác dù giữa chốn bận rộn, biết mình đang bận rộn nhưng không kẹt vào sự bận rộn đó. Trạo cử hay hôn trầm cũng vậy, nó là biểu hiện cho sự bận rộn của thân tâm, ý thức về nó đồng nghĩa với việc làm cho nó lắng dịu, chuyển hoá, tan biến và tiếp xúc với thực tại. Biết hôn trầm đang diễn ra là biết thực tại, không biết nó đang diễn ra là không chăm sóc được thực tại. Vô ký là trạng thái không hôn trầm, không trạo cử mà là trạng thái lơ tơ mơ, không biết rõ, không biết phải như thế nào hay ảo tưởng về tỉnh thức. Thực sự hành giả đang làm lơ với các hiện tượng xảy ra với thân và tâm, vẫn theo dõi hơi thở đấy nhưng thực sự lại không tỉnh giác vì hành giả đang trốn chạy, sử dụng hơi thở để khoả lấp cũng như cố tình che chắn các đối tượng. Tâm rơi vào trạng thái si mê thực sự, không biết mình đang ở đâu và ngồi như một cái máy. Nhiều người lầm tưởng đây là trạng thái tĩnh lặng của tâm nên khi xả thiền tỏ ra mừng rỡ vô lý. Hành giả có thể lúng túng không biết giải quyết thế nào trong trường hợp này. Thực ra chẳng có gì phải lúng túng. Nếu niệm liên tục hành giả thấy tâm si mê là có thực và niệm cho đến khi ý thức chúng tan biến và trở về sân ga hơi thở. Có người si mê thiền, muốn chứng minh thiền giỏi và thiền lâu. Cái gì si mê đều không đi đến thành tựu và chỉ tôn vinh bản ngã của mình. Cho dù trạo cử, hôn trầm hay vô ký, hành giả đều biết và niệm chúng với ý thức tỉnh giác, hành giả sẽ nhanh chóng có định và dĩ nhiên biết được mình đang có định. Nhưng thiền để tìm kiếm định là không tưởng bởi vì lợi dụng thiền để tìm kiếm càng không thể có định và tính chất của tìm kiếm chính là không định. Dục triền cái là sự phóng tâm về năm dục: sắc, thanh, hương, vị và xúc. Hành giả đưa tâm đến các đối tượng hoặc mong chờ các đối tượng phát khởi để diệt. Chúng có thể là hình dáng đẹp, âm thanh vui nhộn, mùi hương thơm, thèm khát thức ăn ngon và sự xúc chạm dễ chịu. Chúng cũng có thể là hình dáng xấu xí, âm thanh chói tai, mùi hương nghẹt thở, nhớ đến thức ăn không ngon và sự xúc chạm khó chịu. Dính mắc vào năm dục dù tốt hay không tốt đều đưa hành giả rơi vào cõi dục. Chỉ cần niệm và biết chúng như thế, không phân biệt đẹp hay xấu, ngon hay dở, chói tai hay dễ chịu. Thiền không có chỗ cho sự phân biệt và quán chiếu tính không đáng tham cầu hay không đáng vướng mắc của chúng. Biết nhưng không buông lơi và không bị mắc kẹt. Quán vô thường, vô ngã và Niết Bàn để thấy chúng sinh rồi sẽ diệt, chúng không phải là ta và ý thức về chúng lại giúp ta an tịnh. Dục khởi lên như một sự thử thách và hù doạ, nhìn chúng một cách đơn thuần không làm hành giả xao động hay thờ ơ. Hành giả nhìn thấy tính chất tầm thường của chúng và không cần đến chúng nữa. Chúng là những giả tạo, tâm vẽ ra và nếu buông bỏ, tâm không bị chúng kềm kẹp và trói chặt. Đến đây hành giả có hạnh phúc và an vui vì thắng được con ma dục. Những cái tên ma vương trong kinh nói hiện lên đùa giỡn với đức Phật khi Người hành thiền dưới cội bồ đề là các con ma dục kia. Thắng được chúng sẽ trở nên tự do chưa từng thấy. Tự do khi buông bỏ mọi con ma dục đó. Bạn đang khỏe mạnh và không bị bệnh, điều này không có nghĩa căn bệnh đó không có, nó vẫn trực chờ tấn công bạn. Nhưng cách bạn sống và làm việc an toàn khiến cho vi trùng không thể tấn công bạn. Bạn sống giữa bệnh nhưng không bị bệnh tật vì bạn biết rõ bệnh tật và cái gì làm cho bạn bệnh tật. Dục cũng vậy, bạn sống giữa thế giới dục nhưng bạn không nhiễm cái dục đó, bởi vì bạn biết rõ về dục và thực tập để sống chung với dục trong hoà bình, không đem dục tạo nên các yếu tố chiến tranh cho thân tâm. Sân triền cái là tâm lý vội vã, nóng giận, nôn nóng, mong chờ, sốt ruột và ghét bỏ. Hành giả có cảm giác bất an và cảm thấy không yên. Niệm điều làm cho mình sân vì cái sân phải có đối tượng. Thực tập rải tâm từ, đọc kinh và các bài kệ giúp làm giảm cái sân, đồng thời tìm hiểu nguyên nhân của cái sân. Thực tập tha thứ cho thân tâm nhẹ nhàng để có thể tiếp tục ngồi thiền. Đi thiền hành cho lắng dịu cảm giác và đi ra khỏi nơi mà mình cho là nguyên nhân gây giận. Niệm sân để biết mình đang sân cho đến khi cái sân trôi qua. Nhiều người không làm chủ được mình vì không biết rõ ràng về cái sân, cho nên nhiều khi ăn nói và hành động làm tan vỡ hết, tất cả công phu thực tập từ trước đến giờ đổ sông đổ biển. Quán niệm hậu quả của sân để tránh các hiện tượng kế tiếp có thể xảy ra. Ra vườn, vào thiền phòng, thỉnh một tiếng chuông nhắc nhở bản thân thực tập yêu thương và hạnh nhẫn nhục. Người tỉnh thức khi sân biết mình sân và không để sân ra oai và nhấn chìm. Sân là một thứ tâm lý tiêu cực, nếu biết nó là gì thì có thể là yếu tố tích cực giúp vững chãi con đường tiến tu. Nghi triền cái là sự thực tập sai lầm hay ngộ nhận về thiền. Nếu cho rằng thiền là con đường duy nhất dẫn đến Niết Bàn và Niết Bàn là mục tiêu tối thượng của thiền thì thật sai lầm. Thiền chỉ để thiền, giúp hành giả tiếp xúc với thực tại cùng tột và hỗ trợ cho việc làm sạch tâm. Tu tâm mới là cứu cánh thật sự. Mọi nghi hoặc về thiền phải được niệm và chuyển hóa. Nếu không có niềm tin thì đừng có thiền, nếu không sẽ vô ích rồi đâm ra thù hằn và phỉ báng thiền. Các ảo giác vọng tưởng là các cảm giác hay tâm lý do tâm vẽ nên, nhiều lúc làm hành giả sợ không muốn ngồi thiền nữa. Đâu có gì phải sợ. Chỉ cần niệm chúng, niệm cái ảo giác hay nỗi sợ, chúng sẽ từ từ biến mất. Tâm tán loạn ban đầu sẽ được đền đáp bằng tâm êm dịu sau đó. Hành giả sẽ thích thú với thiền và siêng năng tinh tấn hơn nữa. Chỉ cần tinh tấn như vậy, hành giả sẽ tự nhiên đi các con đường tiếp theo của thiền, đâu cần phải ngồi suy nghĩ không biết hiện tại đang ở tầng nào bậc nào của thiền. Làm vậy chi mất thì giờ, cứ thư giãn và hạnh phúc với thiền, như vậy là được rồi. Hơi thở vào ra phải nắm cho kỹ, bởi nó là dây neo đưa hành giả về với thực tại. Dù hạnh phúc hay đau khổ, hơi thở vẫn phải biết rõ, khi đó hành giả không bị trượt dài ở nơi đâu cả. 23/10/2013 02:32
  • Nguyễn Thị Thùy Dương: commented on "Tu Hành Niệm Phật Có Được Quan Hệ Vợ Chồng Không? Có Nên Treo Ảnh Đức Phật Trong Phòng Ngủ Không?" : Kính thưa đại sư, con muốn thỉnh đại sư một số câu hỏi mong đại sư giảng giải cho con hiểu rõ: 1.Con hay sợ ma khi đi uống nước hoặc vệ sinh vào ban đêm - những lúc đó con thường niệm Phật để vơi đi nỗi sợ, ngay cả trong phòng vệ sinh là nơi ô uế nhưng con vẫn niệm thầm vì nếu không thì con sợ lắm. Như vậy có bị tội không ạ? 2.Con đi chùa vào mỗi ngày rằm và mùng một để lễ Phật, con thường cầu xin cho bố mẹ, em gái và bản thân mình mà không cầu gì cho chúng sinh. Như vậy có phải là Tham sân si không ạ? 3.Con năm nay 23 tuổi. Khoảng 1 năm trở lại đây con gặp nhiều biến cố khiến con tìm đến Phật pháp và hiểu rằng mình đã phạm rất nhiều sai lầm gây nghiệp chướng. Con muốn tiêu trừ nghiệp chướng ấy bằng cách tụng kinh Phật, Đại sư có thể chỉ cho con biết con nên trì tụng kinh nào và cho con đường link để con ghi chép bài kinh đó được không ạ? Và khi con tụng kinh, có nhất thiết cần áo dài cùng tràng hạt hay không ạ? Con tụng kinh như vậy có giúp tiêu trừ nghiệp chướng của ông bà, bố mẹ và chú ruột con không ạ? Con kính xin Đại sư giảng giải và cho con lời khuyên để con có để lựa chọn được điều đúng đắn nhất. Kính chúc Đại sư sức khỏe ạ !21/10/2013 06:03
  • nguyễn thị miên: commented on "Tưởng Niệm, Cầu Siêu Cho Đại Tướng Võ Nguyên Giáp " : thiếu ko nhắc đến cụ hòa thượng thích bảo nghiêm 14/10/2013 12:58
  • Phước Huệ: commented on "Phật Tử Ăn Trường Chay Có Nên Dùng Trứng Và Uống Sữa Không?" : Nếu các hàng Tỷ Khưu không mặc những đồ tơ lụa, là lượt phương Đông và không dùng những giày dép, áo cừu, áo len hay các thứ sữa, phó mát, đề hồ, thì những Tỷ Khưu như thế, đối với thế gian, thật là giải thoát, trả hết nợ cũ xong, thì không vào trong ba cõi nữa, vì cớ sao ? Dùng những bộ phận thân thể chúng sinh, thì đều bị ảnh hưởng chúng sinh, cũng như con người ăn giống bách cốc trong đất, thì chân không rời khỏi đất. Quyết phải khiến cho thân tâm, đối với thân thể hay bộ phận thân thể của chúng sinh, đều không mặc, không ăn, thì những người như thế, tôi mới gọi thật là giải thoát. Như lời tôi nói đây, gọi là lời nói của Phật; không như lời nói đó, tức là lời nói của ma Ba Tuần[4]. 11/10/2013 07:53
<<  128 29 30 31 32 33 34
  >>
 
 

Trang nhà không giữ bản quyền. Mọi hình thức sao chép đều được hoan nghênh.

Thư từ, bài vở đóng góp xin gửi về email:linhsonphatgiaocom@gmail.com